Hiển thị các bài đăng có nhãn Tùy Bút.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tùy Bút.. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2008

Giấc Mơ Của Cỏ



Trong thung lũng trải dài đến chân trời là một thảm cỏ mịn như nhung và xanh tốt có một ngọn cỏ vừa mới bùng lên đêm qua hãy còn ẩm ướt sương đêm, ngọn cỏ vươn mình ngơ ngác nhìn trời xanh lồng lộng, thấp thoáng những đám mây bàng bạc bay ngang, vũ trụ xinh tươi trong sức sống ngang tàng và ngọn cỏ thấy mình thật là nhỏ bé, ngọn cỏ thấy những đàn chim đang bay về tổ, những cánh bướm lượn lờ trên những khóm hoa và ngọn cỏ mơ ước mình cũng được bay xa, tới những vùng mà bạn bè cỏ chưa ai biết đến - cứ như thế cỏ lớn lên cùng ước mơ theo ngày tháng và ước mơ đó đã thật sự xảy ra vì môt ngày có một đoàn xe, đến chở cỏ mang đi cùng những bạn bè, cỏ nghe có những tiếng phàn nàn và những lời rên rỉ, nhưng lúc đó cỏ không hề suy nghĩ, chỉ mừng vui vì sắp được đi xa, ngưởi ta chở cỏ về những căn nhà, vừa xây dựng còn thơm mùi sơn mới, họ lót cỏ chung quanh sân nhà ngập nắng, cỏ vui mừng nhìn ngắm kẻ lại qua, những âm thanh xe cộ náo nhiệt khắp vùng, cỏ sung sướng vì đã đạt thành mộng ước Thời gian trôi qua cỏ lớn lên vùn vụt, nhưng loài người không để cỏ mọc cao, hàng tuần họ dùng máy cắt ngang thân cỏ, đau đớn ê chề cỏ mới thức tỉnh ra, nhưng khi thức tỉnh đã quá muộn màng và như thế thời gian cứ qua vùn vụt, cỏ bây giờ đã đến tuổi già nua Trong một mùa hè trời nắng cạn khô, cỏ thấy mình dường như ngộp thở vì sương đêm bị những căn nhà che phủ, nên không đủ ướt mềm cho cỏ xinh tươi và vào một buổi trưa dưới ánh nắng mặt trời, cỏ bỗng thấy choáng váng mắt hoa lên và tức ngực, những giọt máu trong tim khô cạn, cỏ gục đầu dần thiếp mê đi, trong giấc mơ cỏ bỗng thấy hiện về, trước mắt cỏ là thung lũng xưa, có những đàn chim đang bay về tổ và những cánh bướm chập chờn trên những khóm hoa....

Em Ra Đi Giữa Mùa Thi



Trên lối nhỏ dẫn vào nhà là hàng bông giấy đủ màu, hoa nở bốn mùa rực rỡ, trên khung cửa sổ của một căn gác, bên chiếc bàn học
Huy đang ngồi nhìn nắng lung linh trên những cành hoa
- anh Huy có ở nhà không???
Tiếng Uyển Nhi gọi vang bên dưới; Huy ra mở cửa chưa kịp hỏi gì thì Nhi đã nhanh nhẹn:
- em sang làm phiền anh, có mấy bài toán khó quá !!!
- Nhi vào đây
Huy khẽ lách mình nhường lối cho Nhi vào rồi đóng cửa lại, hai người cùng nhau lên căn gác nhỏ
Hai mái đầu chụm lại

*
* *

- Anh Huy bắt cho em con bướm kìa
- không phải, con kia kìa
Tiếng Uyển Nhi vang lên trong buổi trưa nơi khu vườn ngập nắng; Huy cầm con bướm lại trao cho Uyển Nhi, nhưng Nhi đã nói:
- không phải, con bướm màu xanh tím kìa, nó bay mất rồi, em bắt đền anh đấy!!

*
* *

Hai người dìu nhau đi dưới hàng me rậm mát, trên cành có những tiếng chim đang ríu rít vui ca
- Em mệt chưa hả Uyển Nhi, tiếng Huy nhẹ vang lên
- không, em chưa mệt đâu, em chỉ muốn đi với anh đến cuối cuộc đời thôi, Uyển Nhi khẽ trả lời

*
* *

Chiều về thật chậm, ánh nắng vẫn còn chói chang cuối chân trời, bên ngôi mộ nhỏ những loài cỏ dại đang bắt đầu nẩy nở, có cánh hoa hồng ngay ngắn đặt cạnh bên, người con trai ủ rũ đứng im lìm, đang tưởng nhớ về mối tình êm đẹp. Em! ngày nào anh cũng đến đây cho hồn em bớt lạnh, nhớ những ngày qua sao xa xôi quá em yêu, định mệnh thật trớ trêu trong một buổi chiều, đã cướp mất đi em người em gái nhỏ, ở xứ sở này tai nạn xảy ra như cơm bữa, nhưng anh không ngờ người đó lại là em, nhìn em nằm bất động và anh đã gào lên, sao em nỡ bỏ anh ra đi biền biệt, để giờ đây trên đời mình anh hiu quạnh, nỗi lạnh nào bằng cái lạnh không em???, em ra đi chưa hết mùa thi....

*

Không gian thật im lặng, ánh nắng chiều chỉ còn le lói cuối trời, không biết Huy đã đứng đó bao lâu, chợt một luồng gió từ xa thổi đến gần bên mộ Uyển Nhi bỗng xoắn lại và bốc lên cao tạo thành một cơn trốt ẩn hiện trong đó là một cánh hồng đã được mang theo...

bienchet

Hương Ngọc Lan




Bầu trời đã nhá nhem, mặt trời sắp khuất sau đỉnh núi, chiều bãi biển nhạt nhòa trong bóng tối, bên ghềnh đá có những lượn sóng bạc đầu đua nhau ập tới, một chàng trai ngồi đó tự bao giờ, điếu thuốc trên môi lâu lâu lại lóe sáng, mắt đăm chiêu dõi tận chân trời

*
* *

Chàng trai đó là Hoàng, sống tại Sài Gòn và đang theo học Đại Học, một lần theo người bạn về Vũng Tàu và trong một buổi chiều trên bãi biển, Hoàng đã gặp Ngọc Lan, cái lần đầu tiên ấy đã làm trái tim chàng rung động trước Ngọc Lan của vùng biển xinh tươi và nàng cũng chơi vơi trước mối tình đầu để rồi những lời hẹn hò, những tình thư được gởi về nhau cho nhau những lời yêu thương nồng thắm.

Còn Ngọc Lan đang theo học lớp 12 vì là dân vùng biển nên nàng còn được mọi ngưởi gọi là con rái cá của biển xanh.

*
* *

- Á! anh đừng ra xa em sợ lắm !!!
Tiếng cô bé nhí nhảnh thốt lên nhưng vẫn buớc theo đôi bàn tay dìu của chàng trai từ từ ra xa hơn

Hôm nay biển đẹp, những lượn sóng tung tăng quyện lấy bước chân hai người, ra thật xa đến một chỗ vắng, bóng hai người quyện sát vào nhau
- Lan! anh yêu em nhiều lắm, em có biết không? những ngày xa vắng là những ngày mong đợi.
- Em cũng thế anh Hoàng ạ!

*
* *

Dọc theo con đường từ bãi sau dẫn về chợ, có hai mái đầu chụm lại đếm từng bước dưới những hàng phi lao hoặc những cây bàng có nhửng cánh lá xoè ra như những cái quạt, họ bước thật chậm như sợ con đường quá ngắn.
Ngôi nhà bé nhỏ ẩn mình sau những tàn cây, phía trước có trồng những dàn bông tím và thoang thoảng trong gío là mùi Ngọc Lan thơm ngát như đón chào màn đêm đang buông xuống và hai người tạm chia tay sau những nụ hôn nồng.

*
* *

Trên ghềnh đá có hai bóng người thấp thoáng;
- Em không chịu đâu! anh khắc tên em xấu quá !!!
Giọng nhõng nhẽo, Ngọc Lan tựa mình vào sát Hoàng
- Anh chưa khắc xong mà Lan !!!
- Nè xong rồi, em thấy đẹp không ???
Tiếng Hoàng bay bay trong gió ...
- Lan nè
- dạ
- kỳ này anh bận học thi, sẽ ít ra thăm em, đừng buồn Lan nhé
- em hiểu Hoàng ạ! và em mãi đợi chờ ...

*
* *

Sau mùa thi chàng trai trở lại, ngôi nhà xưa đã vắng bóng nàng, còn tìm đâu những buổi hoàng hôn, sánh vai bước trên con đường nhỏ,mối tình đầu ôi! chua cay qúa; tạo hoá ơi ông thật bất công, trong buổi chiều biển động bão dông, đã cướp mất nàng đi mãi mãi, khi liều mình trước sóng dữ hiểm nguy để cứu đứa bé thơ vô tội, làn nước bạc cuốn trôi nàng đi mãi, về nơi đâu để chàng ở lại sầu đau....

*
* *

- thôi về Hoàng ơi! khuya lắm rồi ...
tiếng người bạn cất lên sau lưng như đánh thức Hoàng về thực tại, chàng uể oải đứng lên nhưng như còn luyến tiếc mắt vẫn trông về cõi xa xăm.....
thoảng trong gió mùi hương Ngọc Lan thơm ngát ....

bienchet

Ký Ức


Tôi vẫn lặng lẽ đi trên con đường này, con đường đã bao năm qua không có gì thay đổi cho dù có rất nhiều chuyện đã đổi thay, hai bên đường vẫn là hai hàng me già rũ tán đan nhau thành một vòm cong làm ngập mát con đường, cũng vẫn những vết nứt nhô cao lên trên mặt đường tráng nhựa - vẫn thế, tất cả vẫn thế, nhưng trong lòng tôi đã có những đổi thay.
* * *
Tôi xa em từ đó, đã bao nhiêu ngàn ngày trôi qua hả em yêu? trong lòng tôi vẫn trống vắng thật nhiều! kể từ ngày ấy ......
* * *
Ngày ấy em thơ ngây quá, và tình yêu em đến với tôi cũng trong trắng quá, nhớ lại ngày đầu tiên quen em cũng trên con đường này, con đường có lá me bay, em đang bị một bọn du đảng chọc ghẹo và chúng muốn làm hỗn với em và tôi đã ra tay và cũng từ đó tôi quen em để rồi con tim em và tôi hòa chung nhịp đập, tình yêu đến với nhau thật nhiều mộng đẹp, giờ tan trường tôi chờ đón đưa em, những con đường thênh thang tôi cùng em dạo bước, những rạp xi nê quen mặt hai đứa mình, những tiệm kem, những quán cóc bên đường và buổi tối bên bờ sông trong vòng tay nhau cho nhau những lời yêu thương nhất, những kỷ niệm thật đẹp thật xinh trong mối tình đầu có phải không em?
* * *
Chuyện tình mình thơ mộng quá!!! Nhưng rồi trong một đêm định mệnh trong đời tôi khi em được biết tôi cũng là một thằng du đảng - Tôi nhớ rất rõ cái đêm hôm đó, dìu em đi trong ánh đèn đường, bỗng xuất hiện một lũ bất lương, chúng cũng là du đảng của phe nhóm khác, đã từ lâu có ân oán với tôi; Rồi những gì xảy ra em đều biết hết, tôi phận mình trong lúc thế cô, nhưng cũng vẫn phải tả xung hữu đột, phần bảo vệ cho mình và cũng bảo vệ em yêu. Rồi trong cái rủi cũng có cái may, trong lúc đó các bạn tôi đi qua nên kéo đến thật nhiều, giúp em và tôi thoát qua tai nạn, nhưng lúc đó tôi cũng đà kiệt sức, chỉ vì một vết chém thật sâu, tôi ngất đi không biết bao lâu, đến lúc tỉnh cũng vẫn thấy em bên cạnh, nước mắt em làm tâm hồn tôi hối hận vì yêu em vì được em yêu, mặc dù còn rất mệt nhưng tôi cũng muốn nói thật nhiều cho em hiểu đời tôi thằng du đảng, nhưng em đã nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn gắn chặt và thổn thức bên tôi vì em đã hiểu tôi rồi, các bạn đã nói hết về tôi, nên em bảo tôi không cần nói lại, em thầm thì bên tai tôi những lời dịu ngọt :" Anh là thắng du đảng nhưng không phải loại du đảng trong xã hội này, vì hận đời anh đi làm du đảng, vì xã hội bất công anh phải ra tay, anh chưa hề làm lỗi một ngày, anh chưa hề cướp bóc những ai và anh chưa một lần phạm tội, anh chỉ đi giúp kẻ khốn cùng, trong mắt em anh là người ngoại hạng, thằng du đảng ngoại hạng trong mắt của em và em vẫn yêu anh..."
* * *
Thời gian trôi đi tình yêu em và tôi không có gì thay đổi, vẫn những buổi hẹn hò những lúc bên nhau, nhưng tôi đã thấy trong mắt em có nỗi u sầu, khi hỏi đến em gượng cười nói "có gì đâu" nhưng trong linh tính tôi biết đã có gì rạn vỡ....
* * *
Cuộc đời ơi! sao thật là buồn quá, hận cuộc đời tôi làm kẻ lang thang và giờ đây trong một ngày thu tàn, em đã bỏ tôi sang ngang bến khác, trong lòng tôi không hờn không trách, tôi vẫn giữ gìn em luôn được trắng trong, vì linh tính trong tôi biết cũng có một ngày, và ngày đó đã đến với tôi - Em vì thể diện gia phong và vì tương lai cuộc đời mình nên suốt cuộc đời em, tôi vẫn biết em không thể nào lấy một thắng du đảng, mặc dù em thật sự yêu tôi. Đời ngang trái trong những nỗi buồn ngang trái
* * *
Tôi vẫn bước đi trên con đường vắng này để trong tôi vẫn những nỗi sầu chất chứa, ngày biết tin em ra đi tôi như muốn nổi cơn điên, đã tự hành hạ mình trong khói thuốc và ưu phiền, trong men cay của rượu trong tang hoang của những gì trong tầm tay với tới Thời gian trôi qua là liều thuốc làm lòng tôi dịu lại, vết thương trong tim mình giờ cũng đã lành da và hiện tại tôi luôn luôn cầu nguyện "Em được hạnh phúc trọn đời bên cạnh người ta ......."
bienchet